Vào khu vực WW88 tại Bà Rịa - Vũng Tàu cả ngày: Chuyến đi lạc giữa ảo ảnh và tiếng sóng
Tiếng còi xe buýt xé ngang buổi sáng yên bình, đưa tôi về một nơi mà người ta thường tìm đến để trốn chạy – Bà Rịa - Vũng Tàu. Hơi muối mặn mòi tràn vào khoang xe ngay khi cửa hé mở, mang theo lời hứa của biển xanh, cát trắng và nắng vàng. Tôi xuống xe, ba lô nặng trĩu trên vai nhưng lòng thì nhẹ bẫng, hay ít ra tôi đã nghĩ vậy. Dọc con đường Hạ Long, những hàng dừa nghiêng mình trong gió, xa xa là ngọn hải đăng sừng sững như một người gác cổng cô độc. Một khung cảnh quá đỗi thơ mộng, đúng như những gì tôi cần để chữa lành, để quên đi.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ ở Bãi Sau, chỉ cách biển vài bước chân. Từ ban công, có thể nghe rõ tiếng sóng vỗ rì rào như một bản tình ca không lời. Bình minh ở Vũng Tàu thật tuyệt diệu, mặt trời nhô lên từ phía chân trời, nhuộm hồng cả một vùng biển rộng lớn. Đã lâu rồi tôi không cảm nhận được vẻ đẹp nguyên sơ đến thế. Tôi nhắm mắt lại, hít căng lồng ngực mùi gió biển, tự nhủ: “Hôm nay sẽ là một ngày khác, một ngày thật sự tự do.”
Thế rồi, tiếng rung khẽ từ chiếc điện thoại nằm sâu trong túi quần bỗng kéo tôi về thực tại. Một tin nhắn. Không, không phải tin nhắn. Là một thông báo từ WW88. Cái tên ấy, từng là nguồn cơn của bao đêm trắng, bao hy vọng và cả những thất vọng tột cùng, lại hiện hữu ngay giữa không gian khoáng đạt này. Ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ, một cái “check” xem có “kèo thơm” nào không. Chuyện thường tình ấy mà, đâu có gì to tát.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế mây trong phòng, hướng mắt ra biển. Nhưng đôi mắt tôi không còn nhìn ngắm đại dương nữa. Chúng dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi những con số nhảy múa, những kèo cược thay đổi liên tục. Từ bóng đá đến bóng rổ, từ tài xỉu đến baccarat, một thế giới ảo ảnh đầy mê hoặc mở ra, nuốt chửng sự chú ý của tôi. Tiếng sóng ngoài kia vẫn vỗ, nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng lạch cạch của bàn phím ảo, tiếng ting-ting báo hiệu một lần đặt cược thành công hay thất bại.
“Cuộc đời này bao lần thắng thua? Biển khơi kia bao mùa đổi thay? Sao ta cứ mãi mê say,Trong vòng xoáy ảo, chẳng hay ngày tàn?”
Thời gian trôi qua không dấu vết. Nắng bắt đầu gay gắt hơn, rọi thẳng vào căn phòng, nhưng tôi không hề hay biết. Tôi đang đắm chìm trong những phân tích, những dự đoán, những lời tự nhủ “chắc chắn lần này sẽ khác”. Cái cảm giác mong chờ, hồi hộp khi chờ đợi kết quả một trận đấu, một ván bài, nó như một thứ ma túy, tiêm thẳng vào mạch máu, khiến mọi giác quan khác trở nên mờ nhạt. Những dự định ban đầu – đi dạo Bãi Sau, leo ngọn Hải Đăng, thưởng thức hải sản tươi ngon – đều tan biến như bọt biển.
Mùi hải sản nướng thơm lừng từ con hẻm bên dưới không đủ sức kéo tôi ra khỏi ván đấu cuối cùng. Cơn đói cồn cào cũng bị bỏ qua. Chỉ còn tôi, màn hình và những con số. Có lúc, tôi thắng một khoản nhỏ, niềm vui chợt lóe lên như tia chớp giữa trời giông bão, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi ý nghĩ “phải cược thêm để gỡ lại những gì đã mất” hoặc “phải cược thêm để nhân đôi niềm vui”. Đó là quy luật bất thành văn của cái gọi là “dân chơi”: thắng không kiêu, bại không nản, nhưng thực chất là thua thì muốn gỡ, thắng thì muốn thắng thêm.
Tôi nhớ có một lần, khi còn đang “khô máu” ở một dự án, một người anh từng bảo: “WW88 là một chiến trường không tiếng súng, nhưng sát thương còn hơn cả bom đạn.” Lúc đó tôi chỉ cười xòa, cho đó là lời nói quá. Giờ đây, ngồi giữa thành phố biển xinh đẹp này, tôi mới thấm thía từng lời. Vũng Tàu rực rỡ bên ngoài, với dòng người nô nức, tiếng trẻ con cười đùa, mùi kem chống nắng và tiếng rao hàng của các cô bán dừa, tất cả đều trở thành một bức tranh mờ ảo, xa xăm.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Ánh sáng vàng cam cuối cùng hắt vào căn phòng, soi rõ gương mặt phờ phạc của tôi trên màn hình điện thoại. Một ngày đã trôi qua. Một ngày ở Bà Rịa - Vũng Tàu, không phải để ngắm biển, không phải để thưởng thức gió trời, mà để dán mắt vào những con số, vào hy vọng mong manh và nỗi thất vọng triền miên. Cái cảm giác trống rỗng chợt xâm chiếm, nặng trĩu hơn cả ba lô lúc sáng. Tiếng sóng vẫn rì rào, nhưng giờ đây nó nghe như một lời trách móc, một bản nhạc buồn cho một ngày đã mất.