Quảng Ninh: Khi Biển Gọi, Đô Thị Vẫy Vùng, Và Lời Hứa “WW88” Hiện Tại
Gió biển Quảng Ninh vẫn mặn mà như bao đời nay, nhưng vị mặn ấy giờ đây dường như còn hòa quyện với mùi than, mùi xi măng và cả một thứ hương vị lạ lẫm, gấp gáp của thời cuộc. Hạ Long không còn chỉ là bức tranh thủy mặc ngàn năm; nó là một đô thị đang lớn, đang chuyển mình với tốc độ chóng mặt. Những cây cầu vươn mình qua biển, những tòa cao ốc chạm mây, và bên dưới, sâu thẳm trong lòng đất hay ẩn mình trong từng con hẻm nhỏ, là những số phận đang ngụp lặn tìm kiếm một lối thoát, một cơ hội. Giữa mênh mông đổi thay ấy, khái niệm về “bắt đầu dùng WW88 tại Quảng Ninh hiện tại” không chỉ là một hành động đơn thuần, nó là một lát cắt, một tiếng vọng của cả một thế hệ đang đứng trước ngã ba đường.
Bình Minh Mới Trên Vịnh, Và Nỗi Lo Cũ Kỹ

Ông Ba Lành, người mà cả làng chài Cát Bà xưa vẫn gọi là “lão ngư tinh thông luồng lạch”, giờ đây ngồi bên hiên nhà gỗ mục, mắt dáo dác nhìn ra cầu Bãi Cháy lung linh ánh đèn. Chiếc thuyền nan của ông đã cũ, những tấm lưới cá đã rách tươm. Biển thì vẫn đấy, nhưng cá thì ngày càng ít. Những con tàu du lịch khổng lồ đã lấn át những chiếc thuyền đánh bắt nhỏ bé. Du lịch phát triển, nhưng không phải ai cũng hưởng lợi. Những người như ông Ba, với đôi tay chai sần và kinh nghiệm chỉ thuần túy bám biển, bỗng thấy mình lạc lõng giữa dòng chảy kinh tế mới.
Con trai ông, thằng Khoa, ba mươi tuổi đầu vẫn lận đận. Từng học nghề sửa chữa ô tô ở thành phố, nhưng về quê cũng chỉ đủ chạy vặt. Nó bảo: “Ba ơi, giờ người ta kiếm tiền trên mạng hết rồi. Ngồi một chỗ mà tiền về ào ào.” Ông Ba nghe mà ngơ ngác, cái mạng gì mà hay vậy? Trong tâm trí ông, tiền là mồ hôi, nước mắt đổ ra từ nắng gió biển khơi hay hun hút hầm lò.
Quảng Ninh, một vùng đất giàu tài nguyên và tiềm năng, đang chứng kiến sự trỗi dậy mạnh mẽ của nhiều ngành nghề mới. Du lịch là trọng tâm, dịch vụ nở rộ, nhưng cũng có những góc khuất, nơi những lời mời gọi “làm giàu không khó” len lỏi vào từng ngõ ngách, chạm đến những trái tim đang khao khát đổi đời.
Lời Thầm Thì Của Kỷ Nguyên Số

Buổi chiều hôm ấy, Khoa ngồi lì trong góc nhà, mắt dán vào màn hình điện thoại. Thỉnh thoảng nó lại chửi thề một tiếng, rồi lại cười nhạt. Ông Ba để ý, dạo này thằng Khoa hay cáu bẳn, nhưng cũng có lúc nó lại hào hứng lạ thường. Một hôm, Khoa đặt điện thoại xuống, vẻ mặt đăm chiêu. Nó nhìn ông Ba, ánh mắt như muốn nói điều gì đó, rồi lại thôi.
Ba này,” nó mở lời, “ông Bảy hàng xóm, cái thằng hay ngồi quán nước đầu làng ấy, nó mới trúng con lô lớn. Nghe đâu là nhờ cái ‘app’ gì đó, tên là WW88. Ai cũng bảo là dễ chơi, dễ trúng, mà lại uy tín.
Cái tên “WW88” vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn nhà gỗ, mang theo một làn gió lạ lẫm, xáo động. Ông Ba nhíu mày. Ông Bảy, cái lão nghiện rượu, nghiện cờ bạc đó ư? Giờ lại “trúng lớn” nhờ cái “app” tên Tây tên Tàu ấy sao?
Khoa thấy ông Ba không tin, nó liền rút điện thoại ra, bắt đầu lướt lướt. “Ba nhìn xem, người ta chơi nhiều lắm. Chỉ cần có mạng, có điện thoại là chơi được. Đăng ký tài khoản dễ ẹc, nạp tiền rút tiền cũng nhanh. Nhiều người ở Uông Bí, ở Cẩm Phả người ta dùng cả rồi. Còn có cả mấy hội nhóm trên Zalo chia sẻ kinh nghiệm nữa. Mấy đứa bạn con nó cũng đang tập tành, thấy cũng có ăn.”
Mỗi lời Khoa nói như một hạt mầm gieo vào mảnh đất khô cằn trong lòng ông Ba. Về tiền bạc, về tương lai của thằng Khoa, về những tấm lưới rách và những đêm trắng không cá. Ông Ba Lành biết, biển cả không còn là nguồn sống duy nhất. Ông cũng không thể mãi bám víu vào những ký ức vàng son của một thời khai thác than hay đánh bắt cá bội thu.
Cái Chạm Đầu Tiên: Một Khoảnh Khắc Của Quyết Định
Mấy ngày sau, không khí trong nhà ông Ba Lành có chút khác lạ. Khoa ít ra ngoài hơn, nó dành nhiều thời gian hơn với chiếc điện thoại. Thỉnh thoảng, ông Ba lại nghe thấy tiếng “ting ting” phát ra từ điện thoại của Khoa, rồi thằng bé lại reo lên, hay đôi khi lại thở dài thườn thượt. Sự tò mò, xen lẫn một chút lo âu và cả một tia hy vọng mong manh, bắt đầu nhen nhóm trong lòng ông Ba.
Một tối, trời mưa tầm tã, biển gầm gừ ngoài xa. Khoa ngồi một mình, vẻ mặt thất thần. “Hôm nay con thua mất mấy triệu, Ba ạ.” Giọng nó lí nhí. Ông Ba giật mình. Mấy triệu? Một số tiền không nhỏ đối với một gia đình lao động như họ.
Cái gì mà thua?” ông Ba hỏi, giọng đanh lại. “Cái ‘app’ của mày đó hả?
Khoa gật đầu, khuôn mặt buồn rười rượi. “Con tưởng hôm nay sẽ gỡ được. Ai ngờ…”
Đêm đó, ông Ba Lành trằn trọc không ngủ. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược. Những câu chuyện về “làm giàu nhanh chóng,” về “đổi đời,” và cả những “mất mát” cứ luẩn quẩn trong đầu ông. Ông nhớ về những ngày tháng vật lộn với sóng gió, nhớ về cái lưng còng của mình và nỗi lo về một tương lai mờ mịt cho thằng Khoa. Ông nhìn ra cửa sổ, hướng về phía cầu Bãi Cháy, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao xa xăm, vừa mời gọi, vừa ẩn chứa đầy rẫy hiểm nguy.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, ông Ba Lành ra ngồi bên bậu cửa sổ. Ông ngắm nhìn Vịnh Hạ Long, nơi từng là tất cả đối với ông. Một suy nghĩ chợt lóe lên, mạnh mẽ và dứt khoát. Có lẽ, đã đến lúc phải thử một cái gì đó mới, một cái gì đó khác. Dù sợ hãi, dù hoài nghi, nhưng cái nghèo, cái khó khăn hiện tại còn đáng sợ hơn.
Khi Khoa tỉnh dậy, nó thấy ông Ba đang cầm chiếc điện thoại cũ của mình. Ông Ba nhìn Khoa, ánh mắt vừa cương nghị, vừa đầy vẻ băn khoăn.
Khoa này,” ông Ba cất tiếng, “mày chỉ cho ba cái ‘app’ WW88 đó coi. Dạy ba cách đăng ký tài khoản…